Những Stt hay nhất, stt buồn, stt tâm trạng, những câu nói hay về tình yêu và cuộc sống

Chuyên mục Status trên SNTV.VN nơi tổng hợp những Stt hay nhất , những Status buồn, stt tâm trạng, những câu nói hay về tình yêu và cuộc sống. Hi vọng những bài viết trên chuyên mục Status sẽ giúp quý độc giả phần nào giải tỏa khuây khỏa những lo toan bộn bề của cuộc sống hằng ngày.

Những bài thơ Huy Cận hay nhất bạn nên đọc

Thơ Huy Cận

Huy Cận - một đời thơ

Thơ Huy Cận không còn xa lạ gì với nhiều độc giả. Hồn thơ ấy với những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống, tình yêu, sẽ đem đến cho người đọc những chiêm nghiệm tuyệt vời. Nếu bạn yêu cái sâu sắc trong hồn thơ ấy, hãy đọc những bài thơ hay nhất mà Sntv.vn sưu tầm dưới đây.

Bài 1. Tràng Giang

Sáng tác nổi bật nhất trong đời thơ Huy Cận

Sáng tác nổi bật nhất trong đời thơ Huy Cận

Khung cảnh sông nước buồn điệp điệp

Khung cảnh sông nước buồn điệp điệp

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,

Con thuyền xuôi mái nước song song.

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành khô lạc mấy dòng.

 

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

 

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không cầu gợi chút niềm thân mật,

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

 

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.

Lòng quê dợn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Tràng  Giang - tên bài thơ gợi lên cảm giác về con sông kéo dài mênh mông, gợi lên nỗi buồn vô tận trong lòng nhà thơ. Hình ảnh con thuyền buông mái chèo, sóng gợn nhẹ, dòng nước song song, củi một cành khô… thấm đẫm nỗi buồn chia ly, cách biệt

Trong cái không gian dài rộng ấy, con người trở nên thật bé nhỏ. Nhà thơ khát khao được nghe một tiếng người, muốn được giao thoa gần gũi giữa người với người. Cảnh vật buồn làm nỗi nhớ quê nhà càng thêm da diết.

Bài 2: Đoàn Thuyền Đánh Cá

Bài thơ hay của Huy Cận

Bài thơ hay của Huy Cận

Không khí lao động tấp nập của những người dân chài lưới

Không khí lao động tấp nập của những người dân chài lưới

Mặt trời xuống biển như hòn lửa

Sóng đã cài then, đêm sập cửa.

Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,

Câu hát căng buồm cùng gió khơi.

 

Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,

Cá thu biển Đông như đoàn thoi

Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.

Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!

 

Thuyền ta lái gió với buồm trăng

Lướt giữa mây cao với biển bằng,

Ra đậu dặm xa dò bụng biển,

Dàn đan thế trận lưới vây giăng.

 

Cá nhụ cá chim cùng cá đé,

Cá song lấp lánh đuốc đen hồng,

Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé,

Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.

 

Ta hát bài ca gọi cá vào,

Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao,

Biển cho ta cá như lòng mẹ,

Nuôi lớn đời ta tự buổi nào.

 

Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng,

Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng,

Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông,

Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.

 

Câu hát căng buồm với gió khơi,

Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời.

Mặt trời đội biển nhô màu mới

Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi.

Bài thơ miêu tả khung cảnh hoàng hôn trên biển thật đẹp, hùng vĩ và đầy sức sống. Trong cái vũ trụ bao la ấy, là sự đối lập giữa con người với vũ trụ: vũ trụ đang nghỉ ngơi còn con người lại ra khơi đánh cá, miệt mài lao động với khí thế thật vui tươi, khỏe khoắn

Khung cảnh biển lúc về đêm cũng thật kỳ ảo với đủ sắc màu lấp lánh: hồng trắng, vảy bạc, vàng chóe, đuuoi vàng lóe rạng đông. Con người vẫn lao động thật khỏe khoắn trong đêm để lúc trở về trong cảnh bình minh với khoang cá đầy ắp

Bài thơ là khúc tráng ca ca ngợi cuộc sống lao động của những người dân chài trong công cuộc xây dựng, tái thiết đất nước, đồng thời thể hiện rõ niềm vui, niềm tự hào của nhà thơ Huy Cận trước những đổi thay không ngừng của đất nước

Bài 3: Các Vị La Hán Chùa Tây Phương

Nỗi lòng nhà thơ trong bài thơ các vị La Hán

Nỗi lòng nhà thơ trong bài thơ các vị La Hán

Các vị La Hán chùa Tây Phương

Tôi đến thăm về lòng vấn vương.

Há chẳng phải đây là xứ Phật,

Mà sao ai nấy mặt đau thương?

 

Đây vị xương trần chân với tay

Có chi thiêu đốt tấm thân gầy

Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt

Tự bấy ngồi y cho đến nay.

 

Có vị mắt giương, mày nhíu xệch

Trán như nổi sóng biển luân hồi

Môi cong chua chát, tâm hồn héo

Gân vặn bàn tay mạch máu sôi.

 

Có vị chân tay co xếp lại

Tròn xoe từa thể chiếc thai non

Nhưng đôi tai rộng dài ngang gối

Cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn….

 

Các vị ngồi đây trong lặng yên

Mà nghe giông bão nổ trăm miền

Như từ vực thẳm đời nhân loại

Bóng tối đùn ra trận gió đen.

 

Mỗi người một vẻ, mặt con người

Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời

Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã

Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi.

 

Mặt cúi nghiêng, mặt ngoảnh sau

Quay theo tám hướng hỏi trời sâu

Một câu hỏi lớn. Không lời đáp

Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.

 

Có thực trên đường tu đến Phật

Trần gian tìm cởi áo trầm luân

Bấy nhiêu quằn quại run lần chót

Các vị đau theo lòng chúng nhân?

 

Nào đâu, bác thợ cả xưa đâu?

Sống lại cho tôi hỏi một câu:

Bác tạc bấy nhiêu hình khô hạnh

Thật chăng chuyện Phật kể cho nhau?

 

Hay bấy nhiêu hồn trong gió bão

Bấy nhiêu tâm sự, bấy nhiêu đời

Là cha ông đó bằng xương máu

Đã khổ, không yên cả đứng ngồi.

 

Cha ông năm tháng đè lưng nặng

Những bạn đương thời của Nguyễn Du

Nung nấu tâm can vò võ trán

Đau đời có cứu được đời đâu.

 

Đứt ruột cha ông trong cái thuở

Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ

Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn

Héo tựa mầm non thiếu ánh dương.

 

Hoàng hôn thế kỷ phủ bao la

Sờ soạng, cha ông tìm lối ra

Có phải thế mà trên mặt tượng

Nửa như khói ám, nửa sương tà.

 

Các vị La Hán chùa Tây Phương!

Hôm nay xã hội đã lên đường

Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại

Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương.

Đọc bài thơ ta cảm nhận rất rõ nỗi buồn và nỗi đau của tác giả trước hiện thực của đất nước. Chiến tranh loạn lạc kéo dài đã đẩy nhân dân vào cảnh lầm than: mẹ mất con, vợ xa chồng, trai tráng phải ra trận đánh nhau, tình trạng đói khổ bày ra lắm cảnh thương tầm

Mượn hình tượng các vị La Hàn ở chùa Tây Phương, tác giả muốn thể hiện ước muốn chiến tranh loạn lạc chấm dứt, hòa bình lập lại, nhân dân được sống ấm no, hạnh phúc. Khổ thơ cuối tâm trạng thơ thay đổi, đất nước thanh bình, các vị La Hán gương mặt dường như đã tươi lại. Niềm vui trong lòng nhà thơ đã thổi vào trong cảnh vật

Bài 4: Gió lạnh chiều đông

Gió lạnh chiều đông

Khung cảnh buổi chiều đông

Gió lạnh chiều đông nhớ tuổi thơ

Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ

Mênh mông nước bạc đồng sau gặt

Một nỗi buồn xa như sóng xô.

 

Chim ở đâu về sà chớp mắt

Chim vương nhựa chết hết bay rồi

Bắt chim nghe lạnh hai đầu cánh

Tưởng mặt trời se rụng đến nơi.

 

Tuổi nhỏ hắt hiu giữa cánh đồng

Nửa tràn sương núi, nửa hơi sông

Có gì ẩm ướt trong hồi tưởng

Như áo ngày mưa bặn bếp hong.

 

Gió lạnh chiều đông xui nhớ thuở

Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ

Hôm ta nấp, thơ giăng lưới

Bẫy tháng năm về, bắt tuổi thơ

Trong không gian chiều đông, nỗi nhớ  tuổi thơ nơi quê nhà càng thêm da diết trong lòng nhà thơ. Ký ức một thuở với những buồn vui lẫn lộn cứ khắc khoải trong hồn thơ.

Bài 5: Áo trắng

Áo trắng

Cảm nhận vẻ đẹp trong bài thơ Áo trắng

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng

Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,

Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

 

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;

Em duyên đôi má nắng hoe tròn.

Em lùa gió biếc vào trong tóc

Thổi lại phòng anh cả núi non.

 

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;

Hồn em anh thở ở trong hơi.

Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,

Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

 

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.

Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.

Dịu dàng áo trắng trong như suối

Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Bài thơ với hình ảnh áo trắng tinh khôi làm say lòng người đọc. Hình ảnh người con gái trong tà áo ấy hiện lên thật trong sáng với bao mộng ước tươi đẹp. Hồn thơ tràn ngập tiếng yêu, rạo rực tâm hồn. Hẳn phải có một tình yêu sâu đậm lắm nhà thơ mới có những dòng cảm xúc dâng trào đến thế.

Bài 6: Con chim chiền chiện

Con chim chiền chiện

Khúc ca ngọt ngào trong bài thơ: Con chim chiền chiện

Con chim chiền chiện

Bay vút, vút cao

Lòng đầy yêu mến

Khúc hát ngọt ngào.

 

Cánh đập trời xanh

Cao hoài, cao vợi

Tiếng hót long lanh

Như cành sáng chói

 

Chim ơi, chim nói

Chuyện chi, chuyện chi?

Lòng vui bối rối

Đời lên đến thì...

 

Tiếng ngọc trong veo

Chim gieo từng chuỗi

Lòng chim vui nhiều

Hát không biết mỏi

 

Chim bay, chim sà

Lúa tròn bụng sữa

Đồng quê chan chứa

Những lời chim ca.

 

Bay cao, cao vút

Chim biến mất rồi

Chỉ còn tiếng hót

Làm xanh da trời...

 

Con chim chiền chiện

Hồn xanh quê nhà

Sáng nay lại hót

Tưng bừng lòng ta

Đọc bài thơ: Con chim chiền chiện của nhà thơ Huy Cận ta cảm nhận rất rõ niềm vui trong lòng nhà thơ. Hình ảnh chim bay cao vút, lòng đầy yêu mến, cánh đập trời ca, tiếng hót trong veo, dường như chim đang muốn nói điều chi. Cánh chim ấy cứ bay cao, cao mãi không thôi đến mức xa hút tầm mắt nhưng tiếng hót vẫn vang vọng làm xanh da trời. Bài thơ chính là ước mong, là kỳ vọng của nhà thơ vào tương lai tươi đẹp của đất nước hôm nay và trong tương lai

Bài 7:  Ngậm Ngùi

Sáng tác đã đi sâu vào lòng bao thế hệ

Sáng tác đã đi sâu vào lòng bao thế hệ

Nắng chia nửa bãi, chiều rồi…

Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.

Sợi buồn con nhện giăng mau,

Em ơi! Hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này,

Trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…

Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?

Tay anh em hãy tựa đầu,

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Ngậm ngùi” là bài thơ hay được sáng tác năm 1939, rút ra từ tập thơ “Lửa Thiêng” của nhà thơ Huy Cận. Đó là nỗi buồn, nỗi sầu của nhà thơ đối với một cuộc tình. Nếu Tràng Giang đứng ở vị trí thứ nhất trong sự nghiệp thơ của Huy Cận thì “Ngậm ngùi” đứng ở vị trí thứ hai, là bài thơ sầu, bài thơ tình bất hủ.

Bài 8: Sớm Mai Gà Gáy

Tiếng gà gáy ơi! Gà gáy ơi!

Nghe sao ấm áp tựa nghe đời

Tuổi thơ gà gáy ran đầu bếp

Trâu dậy trong ràn, em cựa nôi

 

Cha dậy đi cày trau kịp vụ,

Hút vang điếu thuốc khói mù bay.

Nhút cà, cơm ủ trong bồ trấu,

Chút cá kho tương mẹ vội bày.

 

Gà gáy nhà ta, gáy làng giềng

Ta nghe thuộc mỗi tiếng gà quen…

 Cha ơi, con chửa nghe gà chú!

 Nó cũng như mày hay ngủ quên.

 

Hàng cau mở ngọn đón ngày vào

Xóm nhỏ nép bên triền núi cao.

Gà lại gáy dồn thêm đợt nữa.

Nắng lên xoè quạt đỏ như mào.

 

Gà gáy ơi! Tiếng gà gáy ơi!

Nghe sao rạo rực buổi mai đời!

Thương cha lủi thủi không còn nữa

Chẳng sống bây giờ thôn xóm vui…

Bài thơ: “Sớm mai gà gáy” là tiếng lòng của hồn thơ Huy Cận khi nghe tiếng gà gáy sáng. Tiếng gà gáy hôm nay gợi nhắc những ký ức về tuổi thơ nơi quê hương, đầm ấm bên cha mẹ với những công việc đồng áng thân thuộc mỗi ngày. Đất nước đang đổi thay từng ngày, ước gì cha còn sống để thấy cảnh đồng quê, thôn xóm vui

Thơ Huy Cận luôn mang vẻ đẹp riêng không thể pha lẫn với bất cứ hồn thơ nào trong làng thơ mới Việt Nam. Chính cái riêng ấy đã làm nên sức sống, tên tuổi của nhà thơ trong lòng công chúng. Bạn hãy đọc và cảm nhận thơ Huy Cận cùng Sntv.vn.

Bình Luận ( 0 )

    Để lại Bình Luận của bạn

    Đánh giá