Những Stt hay nhất, stt buồn, stt tâm trạng, những câu nói hay về tình yêu và cuộc sống

Chuyên mục Status trên SNTV.VN nơi tổng hợp những Stt hay nhất , những Status buồn, stt tâm trạng, những câu nói hay về tình yêu và cuộc sống. Hi vọng những bài viết trên chuyên mục Status sẽ giúp quý độc giả phần nào giải tỏa khuây khỏa những lo toan bộn bề của cuộc sống hằng ngày.

Top những bài thơ về trăng hay nhất của các Thi Sĩ

Trăng từ lâu đã đi vào thơ ca trở thành đề tài của rất nhiều thi sĩ. Ánh trăng sáng trên bầu trời không của riêng ai nhưng lại là nguồn cảm hứng cho các bài thơ về trăng ra đời. Mỗi bài đều có cách tả ánh trăng khác nhau, mang những ý nghĩa khác nhau. Không bao giờ có sự trùng lặp về trăng trong các bài thơ. Chính vì vậy, bài nào cũng hay và hấp dẫn.

Thơ về trăng đẹp nao lòng người

Thơ về trăng đẹp nao lòng người

Thơ về trăng của các nhà thơ nổi tiếng

Thơ về trăng do sntv.vn sưu tầm dưới đây đều là top những bài thơ hay và xuất sắc nhất của các nhà thơ. Có những tác phẩm đã được giới thiệu trong sách văn học để học trò đông đảo sinh viên học sinh biết đến và cảm nhận. Có thể nói, những nhà thơ làm thơ về trăng nhiều nhất phải kể đến Hàn Mạc Tử, Xuân Diệu và Hồ Chí Minh. Bộ sưu tập thơ của họ rất nhiều bay hay, hấp dẫn và có ý nghĩa đặc biệt.

Thơ trăng của Hàn Mạc Tử

Hàn Mạc Tử được biết đến với phong các thơ rất buồn, sầu cảm. Có lẽ nó xuất phát từ việc ông là người hẩm hiu, mắc bệnh phong nên bị người đời hắt hủi, những năm cuối đời phải sống ở trại thương Quy Nhơn và chết ở đó. Trong những ngày cô đơn thì thì ngoài làm thơ thì ông chỉ có thể làm bạn cùng với ánh trăng. Các tác phẩm của ông rất tiêu biểu như Đà Lạt trăng mờ, Trăng vàng trăng ngọc, uống trăng, đánh lừa, huyền ảo, ưng trăng…

“Trăng, Trăng, Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, không không! Tôi chẳng bán hòn Trăng!
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng, Trăng, Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trắng sáng khắp mọi nơi,
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi.
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi,
Trăng mới là trăng của Rạng Ngời.

Trăng, Trăng, Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!”

                                                 (Trăng vàng trăng ngọc)

Thơ trăng của Hàn Mạc Tử

Ánh trăng luôn sáng tỏ trên bầu trời

Mở đầu bài thơ là một chuỗi Trăng được lặp đi lặp lại. Điệp khúc trăng vang lên nhưng với điều là đang rao bán trăng. Thật kỳ lạ, trăng là của thiên nhiên, không của riêng ai mà lại đi rao bán. Nhưng tác giả lại nhấn mạnh chỉ bán trăng chứ không bán tình nghĩa của mình. Xong rồi nhà thơ lại đùa cợt rằng mình chỉ giả đòn chơi mà thôi, ai tin vào lời rao bán đó thì quả là dại. Trăng biểu tượng cho tình nghĩa thủy chung, một lòng son sắt với người thì sao lại bán được.

Trăng gắn liền với tình cảm của thi sĩ

Trăng gắn liền với tình cảm của thi sĩ

Cái hay của bài thơ là lấy chủ đề bán trăng ra để bàn luận. Điệp khúc Trăng ở đầu bài thơ là rao bán, điệp khúc ở cuối bài thơ lại là khẳng định gọi trăng tha thiết, muốn giữ trăng của riêng mình chứ không bán. Sự thay đổi ấy thể hiện nỗi niềm day dứt của nhà thơ.

Ta căm với tiếng reo khô
Ta buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơ
Ngông cuồng đi hái vần thơ
Yêu đương, rót nước để chờ trăng lên
Bóng Hằng trong chén nằm nghiêng
Lả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tình
Sóng xao mặt nước rung rinh
Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu
Uống đi cho đỡ khô hầu
Uống đi cho bớt cái sầu mênh mang
Có ai nuốt ảnh trăng vàng
Có ai nuốt cả bóng nàng Tiên Nga
Đã thèm cái giấc mơ hoa

(Uống trăng)

Trăng đẹp trong mắt mọi người

Trăng đẹp trong mắt mọi người

Tiếp theo về chủ đề thơ về trăng trong thơ Hàn Mạc Tử, sntv.vn giới thiệu bài thơ Uống trăng cũng là một đề tài lạ chỉ có ong mới nghĩ ra. Có một chút gì đó rất ngông cuồng, vừa rao bán trăng giờ lại buốn uống trăng. Trăng không phải là nguồn nước nào nhưng rót chén nước chờ trăng lên thì nhà thơ sẽ uống được ánh trăng. Đó là lúc mặt trăng in bóng vào chén nước rung rinh lấp lánh theo làn sóng nước. Nhà thơ tưởng tượng ra chị Hằng lả lơi tắm mát gợi tình mà nhà thơ thì đang thèm tình yêu lắm rồi nên quyết uống cả bóng nàng Tiên Nga cho bớt say giấc nồng.

Ta không nhấp rượu
Mà lòng ta say
Vì lòng nao nức muốn
Ghì lấy đám mây bay
Té ra ta vốn làm thi sĩ
Khát khao trăng gió mà không hay
Ta đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng cháy,
Trên sóng cành, sóng áo cô gì má đỏ hây hây
Ta rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảng
Với là hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngây
Gió nâng khúc hát lên cao vút
Vần thơ uốn éo lách rừng mây
Ta hiểu ta rồi, trong một phút
Lời tình chơi vơi giữa sương bay
Tiếng vàng rơi xuống giếng
Trăng vàng ôm bờ ao
Gió vàng đang xao xuyến
Áo vàng bởi chị chưa chồng đã mặc đi đêm
Theo tôi đến suối xa miền
Cõi thơ, cõi mộng, cõi niềm yêu đương
Mây trôi lơ lửng trên dòng nước
Đôi tay vốc uống quên lạnh lùng
Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ
Đầy mình lốm đốm những hào quang.

(Ngủ với trăng)

Thơ hay về trăng

Thơ hay về trăng

Ngủ với trăng cũng là bài thơ rất hay của Hàn Mạc Tử. Ngay từ đầu bài thơ trong cái say của cơn mê chứ không phải rượu có cái gì đó gọi là mơn trớn giữa gió và trăng vì chúng bao bọc lẫn nhau, ôm nhau ngủ như một  đôi tình nhân vậy. Trong cơn say ấy, nhà thơ tưởng tưởng mình đi bắt nắng, bắt gió rình nghe tâm sự của tự nhiên và chợt nhận ra “lời tình chơi vơi” không có ai đón nhận.

Thơ trăng của thi sĩ tình yêu Xuân Diệu

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê

Ánh trăng nói họ lòng thi sĩ

Ánh trăng nói họ lòng thi sĩ

Nói đến Xuân Diệu ngoài các bài thơ chủ đề tình yêu thì thơ về trăng cũng là một thế mạnh của ông. Được nhiều chuyên gia đánh giá cao trong tác phẩm Nguyệt Cầm với phong cách làm thơ rất mới lạ. Không khí bao trùm lên bài thơ chính là sự lạnh lẽo, trăng lạnh như con người lạnh cô đơn vậy. Trăng được ví như linh hồn cô đơn đang cố nhập vào dây đàn tìm chỗ tựa nương. Trăng hóa thân thành cây đàn nguyệt và dây đàn thì đánh ra âm sắc của trăng.

Trăng soi sáng mặt hồ

Trăng soi sáng mặt hồ

Âm thanh của nguyệt cầm nói hộ lòng thi sĩ cứ nao nao, từng đợt, từng đợt như chực trào ra nơi khoé mắt: “trăng thương, trăng nhớ, trăng ngần”; “Đàn buồn, đàn lặng, đàn chậm”. Giai điệu trăng – đàn, đàn – trăng cứ thế lặp đi lặp lại tạo cảm giác ảo ảo, thật thật cứ xoáy vào ta, da diết lạ kỳ. Xuân Diệu đã đưa tiếng đàn lên một tầm mới. Mặc dù không có câu thơ nào có sự xuất hiện của con người nhưng đều nói hết lên tâm trạng buồn, cô đơn đến nao lòng của con người. Cụ thể ở đây chính là thi sĩ.

“Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa;

Vội vàng chi, trăng lạnh quá, khách ơi!”

“Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;

Khách không ở, lòng em cô độc quá!

Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả,

Tay em đây mời khách ngả đầu say;

Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,

Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử”.

(trích Lời kỹ nữ)

Vầng trăng tròn mùa thu

Vầng trăng tròn mùa thu

Từ xưa đến nay, trăng luôn là biểu tượng đẹp nhất, trong sáng và thuần khiết nhất không vướng bụi trần. Thế nhưng Xuân Diệu lại dám đặt trăng và kỹ nữ ở bên cạnh nhau. Xuân Diệu đã thốt lên hộ lời kỹ nữ thiết tha níu kéo khách làng chơi trong khoảnh khắc lìa xa vì đêm  trăng rằm mà em lạnh quá. Kỹ nữ nguyện dâng hiến hết bản thân mình, cúi mình cung kính dưới chân hoàng tử cốt để được bớt cô đơn. Xuân Diệu đã vượt lên sự dung tục,, những lời thơ đa cảm và bao dung hướng tới vẻ đẹp sáng trong, thánh thiện của thiên nhiên và tình người. Kỹ nữ cũng là người, cũng là cái đẹp và cũng biết yêu thương, Níu kéo khách làng chơi thì có gì là sai hay sao. Mượn thân phận người kỹ nữ, nhà thơ đã cảm thông cho một bộ phận con người bị đày đọa về số phận nhưng vẫn khát cháy sự gặp gỡ và tình yêu thương thành thực.

Thơ về trăng của Hồ Chí Minh

Thơ của bác đầy trăng là một nhận định không hề sai. Trong suốt cuộc đời của mình Bác đã dành sự ưu ái cho trăng bằng những từ ngữ đẹp nhất. Qua ánh trăng nói lên nỗi niềm của vị lãnh tụ luôn đau đáu việc nước việc nhà

Vọng nguyệt

"Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay, khó hững hờ;
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ

Rượu hoa vốn phải ở cùng nhau trong khung cảnh thơ mộng, xinh đẹp thì trong tù làm sao mà có được. Nhưng bằng tâm hồn của người thi sĩ thì trăng vàng vẫn có hương thơm thoang thoảng của hoa và chất men say của rượu. Trong khung ảnh  tù túng, chật hẹp và hôi hám của nhà tù, thi sĩ chỉ có thể ngắm trăng qua khe cửa nhỏ nhưng cảnh đẹp thì vẫn hững hờ.

Bài thơ có ý nghĩa khẳng định dù song sắt gông cùm, xiềng xích không thể nào trói buộc được tâm hồn người chiến sĩ. Đồng thời toát lên tinh thần không bao giờ chịu khuất phục số phận, lạc quan yêu đời. Trăng và người có mối quan hệ gần gũi với nhau.

Trăng trong thơ Bác, ánh trăng xuất hiện rất nhiều lần:

"Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ"
(Ngắm trăng)

"Trăng gió đêm Thu gợn vẻ sầu
Chẳng được tự do mà thưởng nguyệt
Lòng theo vời vợi mảnh trăng Thu"
(Trăng thu)


"Chòm sao đưa nguyệt vượt lên ngàn"
(Giải đi sớm)

Đối với người chiến sĩ có những đêm nằm rừng canh gác có một mình thường rất cô đơn. Không có ai bầu bạn nói chuyện và họ thường lấy trăng làm bạn của mình để vơi đi nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương.

Trăng trong thơ Bác

Trăng trong thơ Bác

Những bài thơ về trăng luôn để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc sâu lắng. Nếu bạn muôn cảm nhận về thơ trăng hay và đẹp hãy theo dõi sntv.vn thường xuyên nhé.

Bình Luận ( 0 )

    Để lại Bình Luận của bạn

    Đánh giá